Cuộc đời này ta còn bao nhiêu lần được về quê nữa

Table of Contents

Giới thiệu

Nay mình cần cài lại máy, ko dùng  windows, trong lúc backup thì tìm được vô số những dòng hồi ký rất hay. Hay ở đây vì đó là tâm trạng thật của mình và kịp ghi lại. Nay up lên blog để dành, nao rảnh đọc lại.

Dười đây là những dòng chữ đó, đã 1 năm rồi. Cùng thưởng thức nhen

Nội dung

Đêm đã về, tách cà phê đã vơi, tôi vẫn ở đó code những dòng cuối .Đúng là 1 ngày dài. Cuộc sống bận rộn tấp nập. Nhịp sống hối hả, nó chỉ tạm chầm chậm và lắng đọng lại khi màn đêm buôn xuống. Đêm cũng là lúc tâm hôn chúng ta đc thư thả, nó đc tự do bay nhảy sau 1 ngày dài vật lộn với công việc, bài tập, stress.

Nay đã 31-10 rồi, lại 1 tháng nữa trôi qua. Nhanh thật, chớp mắt nó đã là sinh viên năm 3, ngày nào mới chập chững vác balo từ quê lên thủ đô học lớp 10 mà nay đã 5 năm trôi qua rồi. Nhanh quá, ko biết liệu rằng ta đã để rơi thứ gì ko khi thời gian trôi qua nhanh như vậy.

Đêm hôm đó nó mơ, một giấc mơ thật lạ, thật đặc biệt mà làm nó nay cứ nghĩ mãi về giấc mơ đó. Nó vừa ngồi xe bus đến tận cuối bến cũng là để có thêm 1 không gian yên tĩnh, 1 không gian để nó nghĩ về những thứ nó thích, về giấc mơ kia, về tuổi trẻ.
Nó mơ nó đi họp phụ huynh cho em nó.

Em nó đang học chính trường cấp 2 ngày xưa nó học. Khi họp nó được gặp lại cô giáo cũ và cô hỏi nó rất nhiều, quan tâm hỏi han như mẹ nó vậy. Mà cũng đúng, tự bao giờ nó cũng coi cô như là mẹ rồi. Cô có hỏi nó sau này em sẽ làm gì, còn 1 năm nữa là ra trường rồi.

Nó bảo sau này nó cũng chỉ ước đc làm thầy giáo làng thôi. Lúc còn trẻ thì mơ mộng nhiều, suy nghĩ nhiều, mong muốn sau này đi đây,đi đó nhưng mà lớn lên rồi nó lại chỉ muốn về với quê hương mình, lại muốn được sống mảnh đất đó lại 1 lần nữa, lớn lên 1 lần nữa trên mảnh đất quê hương. Có lẽ đấy gọi là hoài niệm.

Dù là trong mơ nhưng mà thực sự nó cũng muốn như vậy. Muốn 1 ngày nào đó lại đc về mái trường kia, được cầm phấn , được đứng trên bục giảng, được nhìn những học sinh của mình lớn lên từng ngày.

Nó vẫn nhớ cái ngày mà ngày mai nó phải lên hà nội học. Tối hôm đó nó gọi cho cô để chào cô, đến giờ nó vẫn nhớ lời cô nói hôm đó.”Cố gắng học nhé em, cố lên rồi mang vinh dự về cho cô nhé e”, rồi cô cười thật tươi. Nó vẫn nhớ mãi. Đến hôm nay nó vẫn nhớ, tự nhủ cần phải cố gắng hơn nữa.

Ngồi nghĩ lại ms thấy mình tệ thật, bao năm qua mới về thăm cô đc 1 lần. Nay cũng đã 1/11 r. Sang tháng 11 rồi, tháng của nhà giáo. Bao năm qua chưa lần 20/11 nào mình về thăm cô lần nào.

Có lẽ năm nay phải về thăm ms đc. Mk ko muốn lại một 20/11 trôi qua nữa để rồi lại suy nghĩ “thời gian trôi qua mau liệu ta lạc mất thứ gì”. Với cùng đã cảm thấy nhớ nhà rồi. Có lẽ càng lớn càng thấy nhớ nhà =)))

Nó văn thô nhưng mà nó nghĩ viết ra điều gì đó cho thỏa cái tâm trạng, thỏa cái suy nghĩ này. Nếu có ai đọc đc nữa thì tốt, tìm đc ai đó hiểu thì tốt hơn nữa =))

2 thoughts on “Cuộc đời này ta còn bao nhiêu lần được về quê nữa”

  1. Ngày xưa văn mình mượt thế, nhưng mà cái tiêu đề bị lệch với nội dung. Cảm giác nội dung bài này triển khai ý thêm vài luận điểm nữa thì khá là ổn. Dù sao Nghĩa của 2017 viết được như vậy cũng đáng khen. + 1 respect :v

    Reply

Leave a Comment