Ngồi nhớ lại hành trình 7 năm code (part 5, part cuối)

Hello xin chào các bạn. Chap 5 sẽ là chap cuối của loạt ký sự này. Part này mình sẽ nói về những ngày mình thực tập ở Vin cho tới thời điểm đang làm ở công ty Meeyland hiện tại.

Khó khăn đầu tiên khi ra trường

Tháng 12/2019, mình tốt nghiệp ra trường. Luận án của mình là sử dụng AI trong vật lý chất rắn. Về cơ bản, theo định hướng lúc đó, mình sẽ đi du học với chuyên ngành là sự kết hợp giữa AI và vật lý. Đơn giản là vì mình thích code và chuyên ngành là vật lý, mọi thứ sẽ tuyệt nếu mình kết hợp được 2 thứ đó là với nhau. Trước đó mình có học một khóa AI cơ bản của bên Vin, sau đó nhờ quan hệ với giảng viên khóa đó, mình đã xin được vào Vin thực tập. Mình nhận thực tập part time, nửa thời gian còn lại, mình vẫn tiếp tục nghiên cứu trên phenikaa. Mình làm 2 việc cùng 1 lúc như thế khoảng 3 tháng liền từ 01/2020 đến hết 03/2020. Quãng thời gian đó thật khó khăn.

Đó là lần đầu tiên minh đi làm ở môi trường chính thức và hiện đại. Trước đó mình có đi làm nhưng chỉ là các công ty nhỏ và dễ dàng với mình. Các bạn có thể đọc các chap trước để coi lại. Vào vin lần này thực sự là thử thách. Trong đó có nhiều người tài giỏi hơn mình và mình cảm giác mình chỉ là một giọt nước giữa đại dương mênh mông. Mình thực sự choáng ngợp. Đóng góp của mình cho team cũng không nhiều nên mình khá buồn. Quãng thời gian đó thật tệ. Mình vẫn kịp tranh thủ học và quan sát được nhiều cái hay, mình quyết định từ bỏ AI vì hiện tại cảm giác nó vẫn như trăng trong gương, hoa trong nước, tức là vẫn chưa phải thời điểm thích hợp để đụng vào và nở rộ ở Việt Nam. Đó là suy nghĩ cá nhân của mình thôi nhé.

Công việc còn lại cũng không vui vẻ hơn

Song song với đó, mình vẫn đi làm bên Phenikaa, nhưng do đã làm bên đó khoảng 1 năm rồi nên công việc nhàn nhã hơn nhiều. Nhưng nhàn thế mình lại thấy chán. Một bên thì làm mình cảm giác lạc lõng, choáng ngợp, một bên thì nhàn nhã, đến và đi như bóng ma vô hồn. Cơ bản mình nhận ra mình đều không yêu thích cả 2 công việc này. Rồi mình mới ngộ ra, khi làm cái mình thích, thái độ nó sẽ khác, bạn sẽ đi sớm và khuya mà chả cần ai thúc giục, căn bản là bạn thích thì bạn sẽ làm mà thôi. Còn nếu công việc hiện tại chán ghét, ngủ dậy là bản chả muốn đi làm rồi.

Quãng thời gian khó khăn đó, khoảng tầm giữa tháng 2 gì đó, mình lại liên lạc lại được với người bạn mình nghĩ là một cái gì đó đã thoảng qua. Hồi năm nhất mình và bạn ấy rất thân nhau, có gì vui buồn đều chia sẻ. Sau đó dần dần cứ xa cách, thi thoảng mới nói chuyện lại. Cũng có nhiều lần mình cần ai đó trong những lúc khó khăn nhất thì bạn ấy xuất hiện đúng lúc. Có lần mình đi quân sự, trong lúc mình nhớ Hà Nội nhất thì có người bắt xe bus và mang theo một chút không khí Hà Nội xuống thăm mình. Lúc đó mình tự nhủ sẽ đối xử tốt và riêng với người này. Hồi đó mình đang chán vì làm 2 nơi đều có cảm giác chán nản, khó khăn và dự dịnh du học cũng không đâu vào đâu. Mình có đi ăn bún và kể bạn ý khó khăn và cả việc du học. Bạn ý thì lúc nào cũng tin mình làm được, sẽ vượt qua được hết và sớm muộn sẽ đi du học. Nhìn ánh mắt hơi buồn của bạn ý là mình sẽ du học, mình hơi suy nghĩ (hoặc ánh mắt đó là do tự mình tưởng tượng ra mà thôi).

Quyết định nghỉ việc cả

Sau cùng, mình quyết định sẽ nghỉ việc cả 2 bên, nghỉ luôn cả việc cày cuốc đi du học. Mình sẽ quay trở lại với code và code để kiếm tiền. Tức là quay trở lại với công việc ngày xưa mình làm trước khi bắt đầu học tiếng anh. Khi xin nghỉ việc được cả 2 nơi, mình kiểu nhẹ nhàng hẳn luôn. Chính xác lúc đó mình đã lắng nghe con tim, mình thấy con tim mình thích code, đắm chìm với nó, vậy cứ làm thôi, suy nghĩ gì thêm nữa.

Việc đầu tiên sau khi nghỉ làm ở cả 2 nơi đó là mình ở nhà chơi khoảng 2 tháng. Quãng thời gian đó cũng trùng với quãng thời gian dịch bệnh, nên mình cũng không xin việc mới, cứ ở nhà chơi đã. Mình cảm thấy cơ thể mình cần như vậy, cũng là để có thời gian cho vạch các hướng đi thích hợp cho tương lai. Lúc đó chả còn vướng mắc gì, mình code với toàn sự đam mê. Tháng đầu mình nghỉ làm ở nhà, mình code được khoảng 40m lận. Các bạn không đọc nhầm đâu. Từ một sinh viên mới ra trường, tổng thu nhập làm cả 2 nơi mới được 10m sang một con số to hơn. Số tiền đó cũng giúp mình vui vẻ và tự tin hơn vào bản thân.

Bắt đầu hành trình mới cho tới hiện tại

Sau khi hết dịch, mình xin thực tập vào một công ty (Lit extensions) với vị trí thực tập Python. Như mình có kể trước đó, mình đã khiêm tốn hơn nhiều. Sau khi làm ở Vin, mình thấy mình chả tài giỏi gì cả, mình quyết định xóa hết cv của mình đi, chỉ giữ lại là “tôi là một sinh viên mới ra trường và muốn học hỏi”. Trình độ code của mình lúc đó không phải là dạng vừa, cũng có tí thành tựu, nhưng mình cảm thấy mọi thứ cần được chứng minh ở tương lai thay vì lấy quá khứ ra. Mình thích mình ẩn mình, mọi người ngạc nhiên về tài năng của mình hơn thay là để mọi người kỳ vọng nhiều vào mình và khiến họ thất vọng. Mình tự tin sơm muốn sẽ thành ngôi sao ở công ty này nhưng đời nhiều khi có nhân duyên rất lạ. Mình đi làm ở công ty đó một ngày thì nghỉ =)))

Sau khi làm ở công ty Lit extensions được một ngày, tối hôm đó về, bạn mình giới thiệu mình qua công ty Meeyland. Hôm sau mình xin nghỉ việc một hôm để qua Meeyland phỏng vấn, ai dè mình được nhận làm chính luôn kèm mức lương chính thức là 15m. Mình thấy mọi thứ khá ổn. Công ty lại là công ty khởi nghiệp, mình có nhiều đất diễn. Tính đến nay cũng gần 9 tháng mình gắn bó với công ty này rồi. Công ty khoảng 200 người, chuyện này chuyện nọ thì nhiều, drama nhiều như lá mùa thu.

Về cơ bản mình vẫn code python và laravel php, mình học được cần chỉn chu hơn nữa. Trước khi mình nghĩ chỉ cần chỉn chu trong code là được, tập trung chỉ code, bỏ qua mọi thứ khác. Nhưng rồi chỉn chu nó trong mọi thứ, thì code nó sẽ tự chỉn chu hơn. Làm ở meeyland có nhiều pha gánh team hay nhiều pha bẻ lái lịch sử, chi tiết các vụ đó mình kể sau. Những pha chạy deadline kinh hoàng, những lần xin nghỉ việc mà sếp không cho. Vân vân và mây mây.

Lời kết cho toàn bộ ký sự

Đó, chỉ với 5 chap ngắn ngủi, mình đã tóm tắt được sự nghiệp code trong 7 năm ròng. Các bạn thấy đó, 7 năm dài dằng dặc đã trôi qua và hình thành nên phần nào con người đã gõ những dòng này. Hiện tại dự dịnh của mình còn nhiều, có gì hay hoặc mới mẻ mình học được, những gì mình nghĩ khi chia sẻ sẽ có ích, mình sẽ đăng tải ở blog này.

Nếu nhìn lại 7 năm qua, mình đã có thể tự hào, mình đã dám mơ một ngày trở thành một lập trình viên chuyên nghiệp, và rồi mình đang từng ngày chuyên nghiệp hóa quá trình coding của mình. Mình đã dám mơ một ngày mình sẽ kiếm được nhiều tiền từ code và mình đang hoàn thiện mình và học cách kiếm được nhiều tiền hơn.

Vâng, đó là toàn bộ chia sẻ của mình. Hẹn gặp lại các bạn vào các chuỗi bài viết khác.

Leave a Comment